Nhabaond's Blog

Just another WordPress.com weblog

Kết án ông Đinh Đức Phiếu, ở Ninh Bình tội vu khống Vi phạm nghiêm trọng tố tụng

Quốc Dũng – Hoàng Linh

Bài 2: Xét xử gấp gáp trong khi bị can rối loạn tâm thần

Ra kết luận điều tra xong, Công an tỉnh Ninh Bình chuyển hồ sơ cho Viện Kiểm sát nhân dân thành phố Ninh Bình thụ lí và xử lí tiếp vụ việc. Một tháng sau (ngày 6-11-2008), ông Trần Văn Nhiễm, Phó Viện trưởng VKSND TP Ninh Bình kí bản Cáo trạng số 139/VKS-HS. Bản cáo trạng này cũng có nội dung na ná với kết luận của Cơ quan CSĐT, CA tỉnh Ninh Bình đã làm trước đó, nhưng phần kết còn nhấn mạnh: “Trong khoảng thời gian từ 9-5-2008 đến 22-8-2008, Đinh Đức Phiếu đã viết bài dưới dạng thơ, ca, hò vè, câu hỏi. Với tổng số 50 phong bì thư, gửi đến 36 tập thể, cá nhân trên địa bàn tỉnh Ninh Bình và cho lãnh đạo ở Trung ương. Đinh Đức Phiếu đều biết rõ những bài viết là bịa đặt, vu khống cho nhiều cán bộ giữ chức vụ chủ chốt trong các cơ quan Đảng, Nhà nước của tỉnh Ninh Bình và các đồng chí lãnh đạo ở Trung ương; gửi đi nhiều nơi, nhằm xúc phạm, bôi nhọ danh dự, loan truyền những tin không có thật. Hậu quả làm giảm lòng tin của cán bộ, đảng viên, nhân dân, gây tư tưởng hoang mang, hoài nghi. Cán bộ, đảng viên phân tâm, gây hậu quả xấu ảnh hưởng nghiêm trọng đến tình hình an ninh, chính trị trên địa bàn tỉnh Ninh Bình. Hành vi của Đinh Đức Phiếu đã phạm tội vu khống, thuộc trường hợp vu khống đối với nhiều người. Tội phạm và hình phạt quy định tại Điều 122 khoản 2 điểm C Bộ luật Hình sự”.

Ngày 20-11-2008, ông Phạm Viết Hoàng, Phó chánh án TAND TP Ninh Bình kí Quyết định số 128/2008/HSST-QĐ đưa vụ án ra xét xử. Nội dung Quyết định nêu rõ, thời gian mở phiên tòa là 7 giờ 30, ngày 01-12-2008. Vụ án được xét xử công khai tại trụ sở TAND TP Ninh Bình. Mặc dù toàn bộ vụ việc ngay từ đầu đã thể hiện sự bất thường, bởi chỉ có 5 ngày điều tra mà Cơ quan CSĐT, CA tỉnh Ninh Bình đã ra kết luận, rồi chuyển hồ sơ cho cơ quan không cùng cấp là VKSND TP Ninh Bình và TAND TP Ninh Bình tiếp tục giải quyết vụ việc theo chỉ đạo của Bí thư Tỉnh ủy. Bất thường hơn, mặc dù quyết định đưa vụ án ra xét xử nêu rõ là xử công khai, nhưng sự thực không phải thế. Đúng 7 giờ 30, tại TAND TP Ninh Bình, ngoài bố con ông Đinh Đức Phiếu “được phép” có mặt tại tòa, không có thêm bất cứ ai được dự, đồng thời còn thiếu cả luật sư bào chữa cho bị cáo, 9 người có tên trong danh sách ông Phiếu tố cáo (là người bị hại) đều vắng mặt. Vậy mà, phiên tòa vẫn được tiến hành và kết luận bằng cái gọi là Bản án số 135/2008/HSST (ngày 1-12-2008). Sau khi viện dẫn nhất loạt các bút lục kèm lời trình bày nặng tính khép tội của 9 vị quan trong tỉnh, trong đó có ông Đinh Văn Hùng, Uỷ viên TW Đảng (Khóa X), Bí thư Tỉnh ủy, văn bản này viết: Căn cứ vào các chứng cứ đã thẩm tra tại phiên tòa, căn cứ vào kết quả tranh luận công khai tại phiên tòa, trên cơ sở xem xét đầy đủ, toàn diện chứng cứ, ý kiến của kiểm sát viên, bị cáo và những người tham gia tố tụng khác… rồi áp dụng Điểm c, Khoản 2 Điều 122; Điểm g Khoản 1 Điều 48; Điểm p, s Khoản 1 Điều 46 Bộ luật Hình sự, tuyên phạt bị cáo Đinh Đức Phiếu 5 (năm) năm tù giam.

Đây là phiên tòa 6 không: Không công khai; Phiên tòa không có bị hại, tất cả người được coi là bị hại đều lấy lí do bận nên vắng mặt tại phiên tòa; Phiên tòa không có luật sư bào chữa; Phiên tòa không có phần tranh tụng, chỉ có bị can và hội đồng xét xử hỏi – đáp nội dung ngắn ngủi; Không có khách thể của tội phạm vì không xác định nội dung nêu trong đơn là đúng hay sai; Không xác định tính chất mức độ thiệt hại bởi hành vi viết thư hỏi, kiến nghị… chưa bao giờ được hồi âm, hoặc đối chất.

Tòa tuyên án, cựu binh Đinh Đức Phiếu chỉ có 15 ngày kháng án mà phải đối mặt với 9 vị quan đầu tỉnh và đối phó với bản án 5 năm tù giam là việc vô cùng khó khăn. Sức khỏe của ông suy sụp từng ngày, phần do hậu quả của những năm chiến đấu ở Tây Nguyên, phần do sức ép của Bản án số 135/2008/HSST. Sau đó, ông Đinh Đức Phiếu đã kháng án lên Toà án nhân dân tỉnh Ninh Bình. Từ đó đến nay, cựu chiến binh Đinh Đức Phiếu mắc chứng tâm thần hoảng loạn, phải đưa đi cấp cứu và nằm điều trị dài ngày tại Bệnh viện tâm thần Hà Nội.

Không hiểu chưa rõ thật hay chưa được như mong muốn, mà sau khi nhận được phúc đáp (Biên bản giám định số 38/GĐPYTT ngày 7-8-2009), TAND tỉnh Ninh Bình lại gửi tiếp Công văn số 2247/CV-TA đề nghị Viện Giám định pháp y Tâm thần Trung ương giải thích rõ nội dung của bản giám định số 38/GĐPYTT ngày 7-8-2009.

Ngày 22-10-2009, Tiến sĩ Phạm Đức Thịnh, Viện trưởng Viện Giám định pháp y tâm thần Trung ương lại kí văn bản trả lời TAND tỉnh Ninh Bình như sau: “Bị cáo Đinh Đức Phiếu bị bệnh mất trí không biệt định có các triệu chứng khác, chủ yếu trầm cảm nặng có loạn thần, theo phân loại bệnh quốc tế lần thứ 10 năm 1992 bệnh có mã số F03.03. Bị cáo mất khả năng nhận thức hành vi. Do bị cáo bị bệnh nêu trên từ năm 2005 cho nên bị cáo bị mất khả năng nhận thức và điều khiển hành vi từ trước khi phạm tội cho đến nay”.

Chừng như muốn tiếp tục “dìm” tiếp người cựu binh khốn khổ Đinh Đức Phiếu, sau chuỗi ngày trì hoãn, ngày 7-12-2009, TAND tỉnh Ninh Bình lại gửi Quyết định (số 03/2009/QĐ-TA) với 7 nội dung trưng cầu giám định lại việc giám định pháp y tâm thần đối với ông Đinh Đức Phiếu. Ngày 19-5-2010, Tiến sĩ Phạm Đức Thịnh, Viện trưởng Viện Giám định pháp y tâm thần Trung ương cùng các thành viên trong hội đồng kí 10 trang Biên bản giám định pháp y tâm thần đối với ông Đinh Đức Phiếu. Tại văn bản này cũng trích dẫn một cách đầy đủ, có trách nhiệm về tình hình bệnh lí của ông Phiếu (trong các bút lục số 77, 79, 80, 81, 88, 89, 142 v.v…), Viện vẫn kết luận ông Đinh Đức Phiếu bị bệnh tâm thần. đó là: Rối loạn trầm cảm tái diễn, có mã số F33.3. Thời gian mắc bệnh: có dấu hiệu từ năm 2005. Văn bản này, Viện Giám định pháp y tâm thần Trung ương còn trả lời chi tiết câu hỏi (thứ 2) mà TAND tỉnh Ninh Bình hỏi về khả năng nhận thức và điều khiển hành vi của ông Phiếu “khi thực hiện hành vi phạm tội (từ ngày 9-5-2008 đến khi bị khởi tố bị can 2-10-2008)” như sau:

“Trước khi phạm tội (trước khi viết và gửi các bài): bị cáo giảm nhẹ khả năng nhận thức và điều khiển hành vi do bệnh đang tiến triển từ từ, âm ỉ.

Trong khi phạm tội (khi viết và gửi các bài): bị cáo giảm khả năng nhận thức và điều khiển hành vi do bệnh đang ở giai đoạn tiến triển.

Trong thời gian theo dõi giám định nội trú bị cáo ở giai đoạn “Rối loạn trầm cảm tái diễn, giai đoạn nặng có các triệu chứng loạn thần” có mã số F33.3 trên người teo não tuổi già: bị cáo mất khả năng nhận thức và điều khiển hành vi”.

Như vậy, theo Viện Giám định pháp y tâm thần Trung ương kết luận, thì việc các cơ quan tố tụng tỉnh Ninh Bình không đưa ông Phiếu đi giám định sức khỏe là vô cùng sai trái. Ngược lại, nếu thời điểm xảy ra vụ án, tâm thần ông Phiếu “lúc tỉnh, lúc mê”, có khả năng điều chỉnh hành vi, nhưng sau khi nhận bản án, ông Phiếu bị tâm thần như hiện nay thì các cơ quan tố tụng của tỉnh Ninh Bình cũng phải chịu trách nhiệm. (Còn nữa)

Kì sau: Cần xử lí nghiêm các cán bộ cố ý làm trái trong hoạt động tố tụng

Tháng Ba 11, 2011 - Posted by | Khác

Chưa có phản hồi.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: