Nhabaond's Blog

Just another WordPress.com weblog

Ai dã tâm đẩy một phụ nữ đến chỗ khốn cùng ?

Hoàng Linh – Quốc Dũng

Bà Phạm Thị Niêm, thường trú tại tổ 16, phường Trung Tâm, thị xã Nghĩa Lộ, Yên Bái gửi đơn đến Báo Người cao tuổi, tố cáo ông Lê Trọng Cường, hiện đang công tác tại Ban Thi đua – Khen thưởng TW lôi kéo con gái bà là cô Lê Diệu Thúy bỏ việc cơ quan Nhà nước, chung vốn mua đất xây khách sạn. Sau đó, ông tổ chức người nhà thuê “xã hội đen” cưỡng đoạt khách sạn, nơi Thúy đang có hộ khẩu thường trú… Kết quả xác minh tại các cơ quan liên quan ở Yên Bái cho thấy, các nội dung bà Niêm tố cáo ông Lê Trọng Cường là có cơ sở…

Kì I: Nỗi uất ức của hai mẹ con người phụ nữ khốn khổ

Nét mặt âu sầu, đôi mắt rân rấn nước, Lê Diệu Thúy kể: Khoảng tháng 3-2005, Thúy đang công tác tại UBND phường Yên Ninh, TP Yên Bái có “quen thân” ông Lê Trọng Cường, khi đó là Trưởng Ban Thi đua – Khen thưởng tỉnh Yên Bái từ mối quan hệ công tác. Thời gian đó, Thúy đang gặp chuyện buồn về gia đình, vợ chồng li thân, con đang còn nhỏ. Biết mẹ đẻ Thúy, bà Phạm Thị Niêm vừa bán nhà ở thị xã Nghĩa Lộ, cho Thúy 750 triệu đồng, ông Cường liền bàn với Thúy nghỉ việc Nhà nước, chung vốn cùng ông mua đất xây khách sạn tư nhân.

Khi làm thủ tục, thì ông Cường cho con trai là Lê Nam, sinh năm 1988, lúc đó còn đang là sinh viên Đại học Giao thông – Vận tải cùng Thúy đứng tên trong Giấy chứng nhận quyền sử dụng đất (sổ đỏ). Tiếp đó, cũng theo lời ông Cường, Thúy đem sổ đỏ ra thế chấp, vay ngân hàng 2 tỉ đồng để xây khách sạn. Khi bắt tay vào xây dựng, cũng là lúc ông Cường làm thủ tục chuyển công tác về Ban Thi đua – Khen thưởng TW. Một mình Thúy trần lưng với bộn bề công việc, với đất đá, xi-măng, cát sỏi… Rồi ngày khánh thành khách sạn cũng đến, khách sạn được mang tên Phú Hưng, do Lê Diệu Thúy đứng tên trong Giấy phép kinh doanh. Ông Cường cũng về dự lễ khánh thành, hân hoan, vui vẻ.

Một thời gian sau, ông Cường về kiểm tra sổ sách thu chi, bèn bàn với Thúy: “Chỉ kinh doanh khách sạn thì không mấy lãi. Nếu khách yêu cầu gái thì em cứ gọi hộ. Trước đây, anh là Chánh án Tòa án thành phố, có nhiều quan hệ bảo lãnh, sợ gì!”. Không chút nghi ngờ, Thúy làm theo lời ông Cường. Đến ngày 29-1-2010, có hai người khách đến thuê phòng, đặt vấn đề, Thúy đã gọi hộ, nào ngờ công an ập đến bắt quả tang. Lần đầu tiên bị bắt về tội ấy, Thúy không khỏi sợ hãi, nhưng với bản tính thật thà, Thúy khai nhận hết tội trạng về mình, vẫn hi vọng có “anh Cường cứu giúp”. Thúy bị Tòa sơ thẩm xử 18 tháng tù, phạt 5 triệu đồng. Đến đây Thúy mới giật mình ngộ ra, ông Cường không những không cứu, mà còn ra tay tác động để đẩy bằng được Thúy vào trại giam mưu mô để bố con ông chiếm đoạt tài sản chung nhưng Thúy đứng tên kinh doanh. Thúy được tại ngoại, tạm hoãn thi hành án bởi liên tục bị bệnh nặng, rồi gãy chân. Song, nỗi đau lớn nhất là vết thương lòng khi cô bị phụ tình bởi một kẻ hào hoa, từng được cô tôn là thần tượng.

Đơn của bà Phạm Thị Niêm, mẹ đẻ Thúy trình bày: Khoảng 9 giờ 30 ngày 30-10-2010, Lê Diệu Thúy đang ở khách sạn Phú Hưng, tổ 55, phường Minh Tân, TP Yên Bái thì một nhóm khoảng 10 người đi 2 xe ô-tô du lịch ập vào. Trong đó có ông Lê Trọng Cường; bà Hằng, vợ ông Cường; Lê Nam, con trai ông Cường; anh Tuấn, em trai ông Cường, là công an phụ trách xã Hợp Minh, TP Yên Bái; chị Thơm, bạn gái anh Tuấn… Họ hăm dọa, trấn áp, buộc Thúy kí vào một số giấy tờ do họ soạn sẵn gồm: Biên bản bàn giao quản lí, kinh doanh nhà nghỉ Phú Hưng; Giấy bán xe máy Attila Thúy đang đi với giá 5 triệu đồng; giấy nhận nợ, Thúy vay của Thơm 40 triệu đồng. Trong khi Thúy cho biết, cô không hề quen biết, nợ nần gì Thơm. Từ đó đến sáng 31-10-2010, Thúy nhiều lần bị Thơm hành hung ngay trước mặt ông Cường. Khoảng hơn 1 giờ sáng 31-10-2010, Thơm nhốt Thúy và bà Niêm vào phòng 107 của khách sạn, điện thoại của cả hai mẹ con đều bị tịch thu, vô hiệu. May có cháu Mơ do trốn dưới gầm giường nên không bị phát hiện. Thúy lấy máy của Mơ gọi cho anh Lưu (số máy: 0983909909), anh Đỗ (số máy: 01676488559) đều là công an tỉnh Yên Bái nhờ cứu giúp. Đến 8 giờ sáng cùng ngày, công an đến can thiệp, thì mẹ con bà Niêm mới thoát nạn. Hiện khách sạn vẫn do người nhà ông Cường chiếm giữ, khai thác. Ngoài số tài sản ở khách sạn bị cưỡng đoạt, Thúy còn gửi cho ông Cường khoảng 500 triệu đồng vào tài khoản số: 8700205032085 tại Ngân hàng NN&PTNT tỉnh Yên Bái.

Trong lá thư gửi bà Trần Thị Hà, Thứ trưởng Bộ Nội vụ, Trưởng Ban Thi đua – Khen thưởng Trung ương, bà Phạm Thị Niêm phải thốt lên: “Tôi không thể giãi bày nổi nỗi khổ đau của gia đình tôi suốt mấy tháng qua, bởi trước mặt tôi là anh Cường, hiện lên những việc làm tàn nhẫn, dã man, quá thâm độc với con tôi và gia đình tôi…”. Đó là tiếng kêu xé lòng của người mẹ đang phải đối mặt với nỗi uất ức, trước sự thật rành rành, mà bà đã phải đội đơn đến cơ quan công an tỉnh Yên Bái và báo chí nhưng chưa được giải quyết thỏa đáng.

Kì II: Ông Lê Trọng Cường có đứng sau vụ cưỡng đoạt tài sản?

Tháng Ba 11, 2011 - Posted by | Pháp luật và đời sống

Chưa có phản hồi.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: