Nhabaond's Blog

Just another WordPress.com weblog

Ai dã tâm đẩy một phụ nữ đến chỗ khốn cùng?

Hoàng Linh – Quốc Dũng

Kì II: Ông Lê Trọng Cường có đứng ngoài cuộc ?

Uất ức đến đỉnh điểm, khiến bà Phạm Thị Niêm không quản khó khăn tìm đến cơ quan ông Cường đang công tác là Ban Thi đua – Khen thưởng Trung ương (Bộ Nội vụ) đệ đơn kêu cứu cho con gái bà. Nhưng, với người phụ nữ cả đời chưa đi đâu ra khỏi tỉnh Yên Bái, bà Niêm liều mình lặn lội để mong đơn có thể đến tay người có trách nhiệm ở Trung ương và cơ quan báo chí. Sau khi xem xét hồ sơ, đồng thời xác minh tại Yên Bái, phóng viên Báo Người cao tuổi nhận thấy tố cáo của bà Niêm là có cơ sở. Việc cô Lê Diệu Thúy chung tiền mua đất, xây khách sạn Phú Hưng là có thật.

Các tài liệu có trong hồ sơ thể hiện rõ, ngày 28-4-2009 UBND TP Yên Bái đã cấp GCNQSDĐ số H 01755 cho Lê Nam, sinh năm 1988, CMND số 013098751; đồng sử dụng là Lê Diệu Thúy, sinh năm 1979, CMND số 060578190; thửa đất số 26a, tờ bản đồ số 3-A-III-C, tổ 55, phường Minh Tân, TP Yên Bái, tỉnh Yên Bái; diện tích 473 m2. Xác minh tại thực địa, thì đây cũng chính là địa chỉ khách sạn Phú Hưng. Việc góp vốn được thể hiện bằng Hợp đồng góp vốn không số, giữa bên A mang tên Lê Nam; bên B là Lê Diệu Thúy. Như vậy, việc góp vốn chung nhau mua đất, xây dựng khách sạn như trình bày của Lê Diệu Thúy là phù hợp. Tại Giấy đăng kí kinh doanh số 16A8002998, do Phòng Tài chính – Kế hoạch TP Yên Bái cấp ngày 9-7-2009, chủ hộ kinh doanh mang tên Lê Diệu Thúy. Ngoài ra, Lê Diệu Thúy còn được cấp Sổ hộ khẩu số 640055078 tại tổ 55, phường Minh Tân, TP Yên Bái, chính là địa chỉ khách sạn Phú Hưng, được ghi tại Giấy đăng kí kinh doanh và GCNQSDĐ. Do đó, Lê Diệu Thúy là chủ thể có quyền sở hữu khách sạn Phú Hưng và là đồng sử dụng thửa đất số 26a nêu trên.

Sau khi được cấp Giấy phép kinh doanh khách sạn, Lê Diệu Thúy kí Hợp đồng tín dụng mang số 8701-LAV-201001701/HĐTD với Ngân hàng Nông nghiệp và Phát triển nông thôn TP Yên Bái II để vay 2 tỉ đồng, thời hạn vay 12 tháng, tính từ ngày 19-8-2010 là ngày nhận tiền vay lần đầu. Tại Hợp đồng này, Điểm c, Điều 5 về quyền và nghĩa vụ của bên A (bên cho vay) ghi rõ: “Có quyền định đoạt tài sản hình thành từ vốn vay và tài sản bảo đảm tiền vay trong những trường hợp sau: Bên B không có khả năng thực hiện nghĩa vụ trả nợ; Không có chủ thể kế thừa nghĩa vụ của bên B; Xảy ra bất cứ sự kiện pháp lí nào giải phóng bên B khỏi nghĩa vụ cam kết trong Hợp đồng này”. Như vậy, đối với trường hợp cụ thể này, phần rủi ro, bất lợi thuộc về Lê Diệu Thúy. Bởi lẽ, khách sạn Phú Hưng, là tài sản bảo đảm tiền vay đang bị người khác chiếm dụng, bản thân Thúy lại đang bị mang một bản án, mất khả năng chi trả cả gốc lẫn lãi khi hết hạn Hợp đồng. Mặt khác, cũng không có chủ thể kế thừa nghĩa vụ trả nợ, do khách sạn Phú Hưng đang tranh chấp. Do đó, khi hết hạn Hợp đồng, Ngân hàng theo quy định sẽ phát mại tài sản, người được ưu tiên mua lại cổ phần vốn góp là Lê Nam (con trai ông Cường). Và, Lê Diệu Thúy sẽ trắng tay.

Thật là một kịch bản hoàn hảo. Qua đây mới thấy thâm ý của những người gây nên vụ cưỡng chế Lê Diệu Thúy ra khỏi khách sạn Phú Hưng, đồng thời chiếm dụng khách sạn từ bấy đến nay. Dĩ nhiên, họ không ngô nghê đến mức ngang nhiên dùng vũ lực đẩy Lê Diệu Thúy ra đường, mà hành vi chiếm đoạt được che đậy bằng Biên bản bàn giao quản lí kinh doanh khách sạn. Về văn bản này, Lê Diệu Thúy cam đoan, cô bị ép kí vào văn bản do họ làm sẵn. Nội dung của văn bản này cũng rất sơ sài, xin trích: “… Lí do bàn giao: Bên cô Thúy là đối tác hợp tác xây dựng nhà nghỉ với ông Lê Nam, cô Thúy có xấp xỉ 1/2 số tiền xây dựng. Cô Thúy đã hoạt động và nhận lợi nhuận của một năm kinh doanh. Nay bàn giao lại cho cô Vũ Thị Thơm, là bên mua lại cổ phần của ông Lê Nam tiếp quản kinh doanh thu lợi nhuận một năm…”. Biên bản có chữ kí của 2 người làm chứng là: Nghiêm Gia Khánh và Nguyễn Thế Minh. Theo quy định của pháp luật, văn bản này không bảo đảm tính pháp lí, bởi không được kí trước một cơ quan có thẩm quyền về công chứng.

Tuy nhiên, nội dung của văn bản đó cũng thể hiện ý chí của người làm ra nó, đó là chỉ cần thời gian một năm cô Vũ Thị Thơm quản lí, sử dụng khách sạn, thời điểm đó Lê Diệu Thúy, theo lẽ thường vẫn còn phải thụ án trong trại và… kịch bản Ngân hàng phát mại tài sản, bên đang quản lí khách sạn sẽ mua, còn Thúy sau khi thụ án xong, rơi vào cảnh tay trắng. Nào ngờ, sau khi có bản án phúc thẩm, y án phạt Lê Diệu Thúy 18 tháng tù và 5 triệu đồng, Thúy quá đau buồn nên phát bệnh, sau đó lại bị ngã gãy chân, được TAND TP Yên Bái ra quyết định tạm hoãn thi hành án để chữa bệnh, đồng thời có thời gian giải quyết tranh chấp khách sạn Phú Hưng. Đến đây, đã xảy ra động thái gây áp lực với tòa án bằng tin nhắn, đơn vu khống TAND thành phố Yên Bái nhận 400 triệu đồng của gia đình bà Niêm mục đích để tòa án sớm ra quyết định thi hành án với Lê Diệu Thúy.

Toàn bộ diễn biến của vụ việc, thể hiện trên các tài liệu, chứng cứ chỉ có 2 nhân vật chính là Lê Nam và Vũ Thị Thơm. Tuy nhiên, xét thời điểm bắt đầu góp vốn mua đất, xây dựng khách sạn, thì cũng là lúc Lê Nam đang còn ngồi ghế nhà trường, nên việc Nam bỏ ra gần tỉ bạc và còn vay ngân hàng tiền tỉ để góp vốn với Thúy xây khách sạn Phú Hưng là rất khó xảy ra. Mặt khác, Thúy cam đoan thời điểm đó cô không hề quen biết Lê Nam, mà chỉ quan hệ với ông Lê Trọng Cường, là bố đẻ Lê Nam. Hơn nữa, qua khai thác các nhân chứng thì đều xác nhận mối quan hệ của ông Cường với Thúy, thậm chí có thời gian dài, khi ông Cường còn đang công tác ở Yên Bái, nhiều người đã gặp ông Cường và Thúy nhiều lần dắt nhau đi ăn ở nhà hàng. Đối với sự việc xảy ra ngày 30 và 31-10-2010, các nhân chứng cũng xác nhận sự có mặt nhiều lần của ông Cường cùng cô Thúy tại khách sạn Phú Hưng.

Theo quy định của pháp luật, nếu cho rằng việc chuyển nhượng cổ phần giữa Lê Nam và Vũ Thị Thơm là thật, thì các bên có trách nhiệm giải quyết việc bàn giao tại cơ quan chức năng, hoặc nhờ tòa án phân giải. Việc tự ý giải quyết bằng hành vi kéo đông người, dùng vũ lực ép Thúy kí văn bản bàn giao, cưỡng chế Thúy rời khỏi khách sạn, nơi cô có hộ khẩu thường trú, đứng tên đăng kí kinh doanh, là trái pháp luật, thậm chí vi phạm pháp luật hình sự. Ở đây, người có vai trò chính, tích cực trong toàn bộ diễn biến là Vũ Thị Thơm, cần phải xem xét xử lí trách nhiệm hình sự. Lê Nam là người đứng tên trong các tài liệu, hồ sơ vụ việc cũng phải chịu liên đới trách nhiệm. Ông Lê Trọng Cường, tuy không có tên thể hiện trong hồ sơ, nhưng cũng cần được các cơ quan chức năng làm rõ vai trò, trách nhiệm đối với sự việc xảy ra, bởi Lê Nam là con trai ông Cường, hơn nữa cả ông Cường và bà Hằng (vợ ông Cường) được các nhân chứng xác nhận là có mặt tại khách sạn Phú Hưng trong 2 ngày 30 và 31-10-2010.

Kì III: Mạo danh bà Niêm, vu khống phóng viên Báo Người cao tuổi, nhằm ngăn chặn báo phanh phui sự thật.

Tháng Ba 11, 2011 - Posted by | Pháp luật và đời sống

Chưa có phản hồi.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: