Nhabaond's Blog

Just another WordPress.com weblog

Vì sao ông Cường chưa được công nhận người có công với nước?

Minh Trang

Nhiều năm nay, ông chạy hết xã đến huyện, đến tỉnh rồi Trung ương để được công nhận đã tham gia kháng chiến. Đi đến đâu ông cũng được hướng dẫn tận tình, nhưng vẫn không ai giải quyết. Cuối cùng, hồ sơ của ông lại bị “đẩy” về xã để “được hướng dẫn và hoàn thiện hồ sơ đề nghị khen thưởng theo quy định của Nhà nước” và không biết đến bao giờ, ông Trần Mạnh Cường mới được hưởng quyền lợi của người đã cống hiến tuổi thanh xuân cho cách mạng?!

Ông là Trần Mạnh Cường, 80 tuổi, cư trú tại thôn Đa Hội, xã Châu Khê, thị xã Từ Sơn (Bắc Ninh), hội viên Hội NCT. Trong kháng chiến chống Pháp, ông tham gia bộ đội địa phương Từ Sơn. Đầu tháng 9-1950 ông về thăm nhà, bị địch bắt làm lính bảo an ở bốt Dục Tú. Ông nhờ người liên lạc với Ủy ban hành chính kháng chiến để xin ý kiến, được Ủy ban đồng ý cho ông ở lại bốt Dục Tú. Ủy ban giao cho ông nhiệm vụ vẽ sơ đồ bốt Dục Tú và bí mật rải truyền đơn tuyên truyền cho cách mạng. Dưới vỏ bọc là lính bảo an, ông đã hoàn thành nhiệm vụ trên giao, góp phần quan trọng vào thắng lợi của quân và dân địa phương trong trận đánh bốt Dục Tú cuối năm 1950. Nghi là nội gián của Việt Minh, địch bắt giam ông tại bốt Phủ Lỗ. Bị tra tấn, nhưng ông Cường kiên quyết không khai. Đến tháng 1-1951, ông Cường trốn khỏi bốt Phủ Lỗ về địa phương. Ban chấp hành xã đội Châu Khê tiếp tục giao cho ông trọng trách Thôn đội phó du kích Đa Hội, kiêm Tiểu đội trưởng du kích xã, Trưởng ban thông tin thôn Đa Hội và xã Châu Khê.

Từ đó đến năm 1954, ông tiếp tục hoạt động như rải truyền đơn, cắt dây điện thoại của địch, phá hoại đường số 1 và đường số 2, cùng đồng đội trực tiếp cầm súng chiến đấu chống càn, phá tề… Năm 1953, ông cùng đồng đội tham gia phá tề ở Sặt và bị thương ở chân. Đến tháng 7-1954, ông vẫn làm nhiệm vụ thông tin, tuyên truyền tại địa phương. Từ năm 1962 đến năm 1972, ông làm công tác thông tin kiêm cung ứng vật tư cho HTX nông nghiệp Đa Hội. Sau đó, ông chuyển công tác sang phụ trách kĩ thuật trưởng thú y thôn Đa Hội đến hết năm 2005 thì xin nghỉ, không được hưởng lương hưu.

Ông Trần Mạnh Cường

Thực hiện chính sách đối với người có công của Nhà nước, ông đã kê khai trung thực toàn bộ quá trình hoạt động, để được xét tặng thưởng. Quá trình hoạt động của ông được các nhân chứng cùng thời xác nhận gồm các ông: Ngô Ngọc Bích, nguyên Xã đội trưởng du kích, Công an trưởng thuộc Ủy ban hành chính kháng chiến xã Châu Khê; Ngô Sáu, nguyên Xã đội phó du kích Châu Khê; Nguyễn Thế Chường, du kích xã Châu Khê… xác nhận bằng văn bản. Thế nhưng, hồ sơ của ông Cường vẫn không được xét duyệt. Bức xúc, ông “chạy” lên Viện Thi đua – Khen thưởng Nhà nước. Ngày 19-9-1998, Viện Thi đua – Khen thưởng Nhà nước có phiếu chuyển đến Hội đồng thi đua – khen thưởng huyện Tiên Sơn (nay là Từ Sơn) đề nghị giải quyết. Thế nhưng trường hợp của ông vẫn không được xem xét. Chờ đợi đến mỏi mòn, năm 2006 ông lại gửi đơn khiếu nại đến UBND xã Châu Khê, song ông vẫn chỉ nhận được “sự im lặng đáng sợ”. Sự im lặng của UBND xã Châu Khê buộc ông Cường một lần nữa gửi đơn vượt cấp đến Ban Thi đua – Khen thưởng Trung ương. Ngày 19-1-2008, Thanh tra Ban Thi đua – Khen thưởng Trung ương có công văn số 12/BTĐKT-TT, do Chánh thanh tra Nguyễn Ngọc Hấn kí, hướng dẫn ông liên hệ với Thường trực Hội đồng thi đua cấp địa phương, để được hướng dẫn, giải quyết theo quy định. Vậy là, sự việc của ông lại bị “đá” về tỉnh. Ngày 31-7-2008, Phòng nghiệp vụ, Ban thi đua – khen thưởng tỉnh Bắc Ninh có văn bản (viết tay) do ông Trần Trung Chính kí, có nội dung: “Đề nghị ông liên hệ với xã để được hướng dẫn và hoàn thiện hồ sơ đề nghị khen theo quy định của Nhà nước… từ mức Bằng khen của Chủ tịch UBND trở lên đối với thời kì kháng chiến chống Pháp”.

Căn cứ Pháp lệnh ưu đãi người có công với cách mạng số 26/2005/PL-UBTVQH11 ngày 29-6-2005 và Nghị định số 54/2006/NĐ-CP ngày 26-5-2006 của Chính phủ, thì các tập thể, cá nhân có thành tích tham gia kháng chiến chống Pháp, chống Mỹ được tặng Bằng khen của Thủ tướng Chính phủ, Bằng khen của Bộ trưởng, Thủ trưởng cơ quan ngang Bộ, cơ quan thuộc Chính phủ và Chủ tịch UBND tỉnh, thành phố trực thuộc Trung ương… Như vậy, UBND xã Châu Khê phải có trách nhiệm thẩm định hồ sơ của ông Trần Mạnh Cường, cân đối tiêu chuẩn trên hồ sơ, từ đó đề nghị mức khen thưởng cho ông Cường theo quy định.

Ông Cường cho biết, ông đã nộp hồ sơ cho UBND xã Châu Khê, nhưng mới chỉ nhận được lời hứa bằng miệng của cán bộ phụ trách chính sách của xã. Có nghĩa rằng, câu chuyện về “hành trình xin được công nhận có công với Tổ quốc” của ông Cường không biết bao giờ mới có hồi kết. Đề nghị UBND xã Châu Khê xem xét, giải quyết chính sách với người có công, đừng để ông già đã tám chục tuổi đời phải chạy vạy vất vả nữa.

Tháng Bảy 2, 2010 - Posted by | Pháp luật và đời sống

Chưa có phản hồi.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: